Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong Vợ nhặt của Kim Lân

Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong Vợ nhặt của Kim Lân

(Văn mẫu lớp 12) – Em hãy phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong Vợ nhặt của Kim Lân. (Bài viết của bạn Lê Thu Trang được 9 điểm)

Đề bài : Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong Vợ nhặt của Kim Lân

Bài làm

Nạn đói lịch sử năm 1945 không chỉ là một cái bóng ma ám ảnh trong từng mảnh đời từng số phận của mỗi người dân Việt Nam từng trải qua  mà còn ghi dấu trong văn chương với bao nỗi ám ảnh. Cảnh đói khát, cảnh chết chóc đầy tang thương đổ bóng xuống mỗi trang viết. Và văn chương – với sứ mệnh nâng đỡ tinh thần con người một lần nữa lại làm tròn thiên chức ấy. Nó không chỉ phản ánh không khí thê lương của thời điểm đó mà còn thắp lên niềm tin và hi vọng cho con người bằng sức nóng của tình thương, tình yêu . Vợ nhặt là một tác phẩm như thế. Nhà văn Kim Lân – người đã chắp bút tạo cho tác phẩm này từng chia sẻ rằng: " Cái đói là nỗi lo lắng của con người ở tất cả mọi dân tộc và mọi thời đại. Cho nên đó là một đề tài cũng thuộc về bản chất của đời sống. Các nhà văn viết về cái đói ở khía cạnh tối tăm và bất lực của con người trước nó. Con người phạm tội và làm đủ mọi chuyện dại dột khác chỉ vì đói. Khi tôi viết, ý tưởng thường trực của tôi là những người đói dù thế nào đi nữa vẫn luôn luôn khát khao cuộc sống tốt hơn, vẫn tin tưởng một cách mơ hồ vào cuộc sống tương lai". Và trong chính truyện ngắn Vợ nhặt, giữa mênh mông bóng đêm của nạn đói, vẫn có những kiếp người chưa bao giờ mất đi niềm tin vào một tương lai ấm no và tươi sáng hơn. Hình ảnh bà cụ Tứ- mẹ anh Tràng là một điển hình. Giữa những hoang mang, lo sợ của mọi người, giữa những nghi hoặc về một cuộc hôn nhân bủa vây bởi đói nghèo của các con, bà vẫn giữ ngọn lửa tin yêu và truyền lại cho các con bằng những điều bình dị nhất.

Loading...

Bà cụ Tứ là một bà mẹ nông dân nghèo khổ, nhưng giàu lòng yêu thương và vị tha. Ngay khi trở về nhà, bà đã rất ngạc nhiên vì sự vui vẻ và chờ đợi đến "nóng cả ruột" của người con trai. Và bà lại càng ngạc nhiên hơn khi có một người đàn bà lạ "đứng ngay đầu giường thằng con mình" và chào bà bằng u, bà cố vận động trí não già nua của mình nhưng không tài nào lí giải được.  Khi được Tràng giải thích, bà "cúi đầu nín lặng" rồi " trong kẽ mắt kèm nhèm của bà rỉ xuống hai dòng nước mắt". Bà tủi thân vì làm một người mẹ mà không lo được cho con một hôn sự đàng hoàng như bao người. Sự từng trải cho bà hiểu được rằng: "Người ta có gặp bước khó khăn, đói khổ này, người ta mới lấy đến con mình. ..Thôi thì bổn phận bà là mẹ, bà đã chẳng lo lắng được cho con…qua khỏi cái tao đoạn này". Bà tiếp nhận hạnh phúc của con bằng sự từng trải của cả cuộc đời nghèo khó. Tuy mừng vui nhưng bà cũng dè dặt âu lo vì bóng đêm của nạn đói choán hết tâm tư "vợ chồng chúng nó lấy nhau, cuộc đời chúng nó liệu có hơn bố mẹ trước kia không?". Nếu tâm lí của Tràng khi "nhặt" được vợ là thoáng nét lo sợ, nhưng rồi lại kệ để hoàn toàn vui mừng sung sướng thì bà cụ Tứ có cái nhìn chín chắn hơn, vì nghĩ trước nghĩ sau nên mới dè dặt và lo âu. Nhưng rồi bà cũng thương xót, chấp thuận cưu mang con người tả tơi, bơ vơ kia thành con dâu trong nhà dù hoàn cảnh của bà cũng không khá hơn lắm.  Đó chính là bản chất nhân hậu trong trái tim mỗi người mẹ Việt Nam.

Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong Vợ nhặt

Trong tâm thức của bà cụ Tứ, dẫu cuộc sống hiện tại có đói khổ nhưng vẫn sáng lên tình yêu thương chân thành, bà thương các con và thương cho chính mình. Thế rồi từ giữa đêm đen của đói khổ, bà vẫn gieo lên ngọn lửa niềm tin cho các con mình vào một cuộc sống về sau sẽ tốt đẹp hơn và ươm mầm sự sống vào cuộc hôn nhân giữa những ngày đói thảm hại. Bởi thế nên sáng hôm sau, bà cụ Tứ :nhẹ nhõm tươi tỉnh khác hẳn ngày thường, cái mặt bủng beo u ám của bà rạng rỡ hẳn lên". Từ niềm vui ấy, bà muốn làm cho con trai và con dâu cùng vui cùng hướng về tương lai. Có một điều tưởng chừng như ngược đời ở đây đó là một bà mẹ già nua lại không ngừng "nói toàn chuyện vui, toàn chuyện sung sướng về sau này". Bà nghĩ đến  việc sẽ mua lấy một đôi gà rồi làm một cái chuồng gà chỗ đầu góc bếp. Cứ như thế, hạnh phúc được sinh ra từ những điều bình dị và chân thực ấy .Vì thế dẫu ở giữa cái mẹt rách của mâm cơm ngày đói chỉ có "độc một lùm rau chuối thái rối với một đĩa muối ăn với cháo" họ vẫn ăn một cách ngon lành. Có thể cái đói vẫn đang treo lơ lửng trong tâm trí mỗi người trong gia đình họ, thứ lo lắng tủi hờn về miếng ăn về tương lai vẫn xoáy vào lòng họ nhưng dù sao cái nổi bật là trong những ngày đau thương của dân tộc,những người mẹ Việt Nam như bà cụ Tứ vẫn giữ lửa hi vọng vào tương lai vào một cuộc đời mới cho các con dù cuộc đời còn bao nghiệt ngã.

Với  tâm niệm:" Những người đói họ không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cái sống" , bức tranh về xóm ngụ cư nơi cái đói sự chết chóc đang rình rập bủa vây của Kim Lân vẫn ánh lên những tia sáng ấm áp về tình người về niềm tin và hi vọng trong giông bão. Sống một cuộc đời bình thường, với những lo toan về miếng cơm manh áo chiếm gần trọn cuộc đời, nhưng đức hi sinh, niềm tin bất diệt bà truyền cho con và tình thương sâu nặng từ cái tâm của một người làm mẹ của bà cụ Tứ đã tạc nên những điều phi thường.

>>>Xem thêm:

Loading...

Check Also

Phân tích bài thơ chiều tối của Hồ Chí Minh

Phân tích bài thơ chiều tối của Hồ Chí Minh

(Văn mẫu lớp 11- Phân tích bài thơ chiều tối của Hồ Chí Minh (Bài làm …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *