Home / SOẠN VĂN / Soạn văn lớp 11 / Soạn bài Hạnh phúc của một tang gia

Soạn bài Hạnh phúc của một tang gia

( Soạn văn lớp 11) – Em hãy soạn bài Hạnh phúc của một tang gia của Vũ Trọng Phụng

(Bài soạn của Lê Thu Trang)

Đề bài: Soạn bài Hạnh phúc của một tang gia.

Bài làm

Loading...

I. Tìm hiểu chung

1.Tác giả

-Vũ Trọng Phụng có một cuộc đời bất hạnh, xuất thân trong một gia đình nghèo ,nhiều lần thất nghiệp, mắc bệnh ho lao và mất sớm.

-Con đường văn chương: ông đến với văn chương khá sớm, viết nhiều, sớm nổi tiếng, và được mệnh danh là ” Vua phóng sự đất Bắc Kỳ”. Ông là một trong những đại biểu xuất sắc nhất của trào lưu văn học hiện thực 1930-1945, một cây bút đầy tài năng,đã có nhiều đóng góp cho sự phát triển mạnh mẽ của văn xuôi quốc ngữ Việt Nam.

-Động cơ viết văn của ông : niềm căm thù mãnh liệt cuộc đời, xã hội thực dân khốn nạn, chó đểu với niềm căm uất khôn nguôi.

-Cuộc đời ngắn ngủi nhưng ông để lại cho đời một sự nghiệp văn học phong phú. Vềtiểu thuyết, các tác phẩm tiêu biểu: Giông tố(1936), Số đỏ (1936), Vỡ đê (1936), Cơm thầy cơm cô (1936), Kỹ nghệ lấy Tây (1934).

2. Tác phẩm

a)Hoàn cảnh ra đời

Hạnh phúc của một tang gia được trích từ chương XV trong tiểu thuyết Số Đỏ. Số đỏ lần đầu được ra mắt trên Hà Nội báo từ số 40 (7-10-1936)-là cuốn tiểu thuyết hiện thực trào phúng ooỉ tiếng của Vũ Trọng Phụng. Tác phẩm xoay quanh cuộc đời của nhân vật Xuân thường được gọi là Xuân Tóc Đỏ,từ một đứa trẻ mồ côi, vô học, một thằng ma cà bông vô giáo dục sống bằng việc trèo me, trèo sấu, nhặt ban bóng trở thành một anh hùng cứu quốc. Tác phẩm kể lại một chuỗi những vận may tình cờ của Xuân Tóc Đỏ.

b) Thể loại

-Tiểu thuyết hiện thực trào phúng với nghệ thuật trào phúng sắc sảo.

-Đặc điểm của nghệ thuật trào phúng: sử dụng ngôn ngữ và giọng điệu hài hước, xây dựng chân dung biếm họa nhân vật và đặc biệt sử dụng nghệ thuật phóng đại tương phản để tạo ra tiếng cười trào phúng.

c) Bốcục

– Trích đoạn Hạnh phúc của một tang gia gồm ba phần:

+Phần 1: Khung cảnh nhà cụ cố Hồng trước ngày đưa tang lễ ( Từ đầu đến “gây ra cho Tuyết vậy).

+Phần 2: Cảnh đưa tang ( Tiếp theo đến “đám cứ đi”)

+Phần 3: Cảnh hạ huyệt (còn lại).

II.Tìm hiểu chi tiết

1.Cái chết- Hạnh phúc của các thành viên trong gia đình

a) Không khí chung của gia đình

-Khi ông cụ ngã bệnh, cả nhà nhao lên đi gọi thầy thuốc để thực hiện lý thuyết”nhiều thầy thối ma”.

-Khi ông cụ chết thật thì cả gia đình vô cùng bối rối. Ở cụ cố Hồng , ông ta nhắm mắt vào gắt” Biết rồi , khổ lắm, nói mãi!”, ông Văn Minh thì đăm chiêu, bối rối trong cuộc họp kín ba người ở trên gác lo gả chồng cho cô Tuyết. Cả gia đình ấy còn nhốn nháo, tưng bừng vui sướng thỏa thích.

b) Niềm hạnh phúc riêng của những thành viên

-Một loạt chân dung biếm họa được xây dựng nên:

+ Ông Phán mọc sừng sung sướng phát hiện ra giá trị của đôi sừng hươu vô hình trên đầu→hám lợi, bán sĩ diện lấy tiền.

+ Cụ cố Hồng – ông con trai quý hóa, sắp được diễn trò già yếu trước mặt bàn dân thiên hạ, kẻ háo danh ưa sĩ diện thích phô trương sự danh giá của cả gia đình “nhắm nghiền mắt lại để mơ màng đến cái lúc cụ mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy, vừa ho, vừa khạc, vừa mếu, để cho thiên hạ chỉ trỏ: “Uí kìa, con giai nhớn đã già đến thế kia kìa”.

+Ông Văn Minh – cháu đích tôn quan tâm đến cái chúc thư sẽ đi vào thời kỳ thực hành → hám danh, hám lợi, quan tâm đến việc chữa danh dự cho Xuân và thu tài sản.

+ Bà Văn Minh :quan tâm đến các mốt thời trang, đám tang là dịp để quảng cáo cho tiệm may thêm nhiều danh tiếng và lợi nhuận.

+ Cậu tú Tân chỉ quan tâm đến sở thích cá nhân là chụp ảnh.

→ Cả gia đình ấy từ già đến trẻ, trai gái lớn bé đều sửng sốt cực điểm trước cái chết ấy , niềm vui sướng khác nhau nhưng tất cả đều bị sai khiến bởi đồng tiền mà bán rẻ nhân phẩm. Giọng văn hài hước mỉa mai đã lột trần cái vơ ngoài hào nhoáng, phơi bày bản chất xấu xa của tầng lớp thực dân thành thị đương thời.

2. Cảnh đưa tang và phân cảnh hạ huyệt

a) Quan cảnh chung

– Nghi thức đưa tang được phối hợp ba lối Tây Ta Tàu -một đám ma đồ sộ và danh giá, đúng ý của cụ cố Hồng, thực chất là sự kết hợp hổ lốn, vô văn hóa tạo cảm giác lố lăng kệch cỡm, một sự học đòi của kẻ chạy theo văn minh rởm.

-Không khí: ồn ào, vui vẻ, huyên náo qua giọng điệu đầy châm biếm của tác giả: “làm cho người chết nằm trong quan tài phải mỉm cười sung sướng”.

b) Những người đưa tang

– Đám đông láo nháo ồn ào gồm bạn bè thân thích và cả người thân trong gia đình.

– Bạn bè thân thích của cụ ông, cụ bà: 

+ Trang phục của các ông là dịp để khoe râu, khoe huy chương, các bà phần nhiêu thì tân thời→là trang phục của một đám hội đám rước chứ không phải là đi đưa ma.

+ Hành vi, cử chỉ lời nói: thiếu nghiêm túc đứng đắn, vẻ mặt buồn rầu nhưng bên trong thì thầm những chuyện chẳng liên quan gì đến người chết nhưng lại biết che giấu bằng vẻ mặt giả tạo bề ngoài, đểu cáng.

→Không phải họ đi đưa tang mà đang đi giễu hành ở trên đường phố, là dịp để họ gặp gỡ, hẹn hò chim chuột. Điệp từ “đám cứ đi” diễn tả sự trùng chình, trì hoãn của đám giễu hành đồ sộ đi mà không để tâm vào đó.

-Những người thân trong gia đình cụ cố Hồng: cố tỏ ra đau đớn nhưng thực chất là đang diễn trò mếu máo ngất đi.

+Tuyết: “mặc bộ y phục Ngây thơ …để cho thiên hạ biết rằng mình chưa đánh mất cả chữ trinh”.

+Cậu tú Tân và đám bạn: thi nhau chụp ảnh như hội chợ.

+Ông Phán mọc sừng: khóc đến ” oặt người đi, khóc mãi không thôi” , tiếng khóc bất hủ “hứt hứt hứt” của ông  khi hạ huyệt cố để cho mọi người để ý nhưng thực ra là đang diễn trò. Hành động giúi vào tay Xuân Tóc Đỏ tờ tiền gấp bốn tranh thủ trả món nợ với Xuân →chuẩn bị cho cuộc danh thương mới→ bóc trần một xã hội nhố nhăng, “khốn nạn”, “chó đểu”nhưng bề ngoài lại có vẻ sang trọng, “Âu hóa”,”văn minh”. Nó lên án một xã hội Tây- Tàu nhố nhăng. Ở đó cái thật, cái giả cũng như mọi bậc thang giá trị bị đảo lộn.

III. Tổng kết

-Nội dung: một đám tang có nhiều tiếng khóc và những giọt nước mắt nhưng tất cả chỉ là sự giả dối của lũ con cháu đại bất hiếu đang chạy theo thứ văn minh rởm của phương Tây. Đám tang là màn đại hài kịch nhằm phê phán sự lố lăng vô đạo của một xã hội đương thời.

-Nghệ thuật: đoạn trích thể hiện nghệ thuật trào phúng sắc sảo, giọng điệu chi tiết hài hước đưa lại một tiếng cười giòn giã” vô tiền khoáng hậu”.

 

Loading...

Check Also

soạn bài chữ người tử tù của nguyễn tuân

Soạn bài Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân | Văn mẫu

( Soạn văn lớp 11) –  Em hãy soạn bài Chữ người tử tù của …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *